Thứ Năm, 22 tháng 12, 2011

Merry Christmas!



























Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2011

12T5 MUÔN NĂM !

THÔNG BÁO: HEHE BLOG DO TẬP THỂ 12T5 VIẾT ĐOẠT GIẢI KHUYẾN KHÍCH RỒI HAHA BỎ CÔNG CẢ ĐÊM THỨC KHUYA LÀM BÂY GIỜ ĐƯỢC ĐỀN BÙ XỨNG ĐÁNG RỒI ! THANKS GOD....:D  12T5. NO.1

Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2011

MISSING...CLASS 10T6,10T7,11T5!

LỚP CŨ........!!!

























Người Gieo Mầm Cuộc Sống Cho Tôi




cick để nghe bài viết!



Người gieo mầm cuộc sống cho tôi 
Trong cuộc đời của mỗi con người ắt hẳn ai cũng đã từng có một tuổi thơ đầy hoa mộng bên trường lớp, thầy cô, bè bạn nhưng tôi lại không được may mắn như bao nhiêu bạn bè đồng trang lứa. Tuổi thơ của tôi không có những buồi chạy rong trên cánh đồng thơm mùi lúa mới, không có được kiến thức qua từng bài giảng ở cái nơi mà người ta vẫn hay bảo là “ngôi trường, lớp học”… Mà tuổi thơ của tôi là những tháng ngày nằm bất động trên chiếc giường tre - chiếc giường  được đặt cạnh ngay cửa sổ để mỗi lúc buồn tôi có thể thả những ước mơ nhỏ bé của mình lên bầu trời cao cao kia.
Tôi sinh ra với một cơ thể không lành lặn. Tôi cao 0,65cm và nặng 23kg – không đi, đứng được,  tay và chân ngắn ngủn gắn vào cơ thể như chỉ để trang trí, tôi lại mắc thêm chứng bệnh “xương thuỷ tinh” (tự gãy nhưng lại tự lành) và bị nhiễm “chất độc màu da cam”. Trái trời, trở gió là tôi lại phải chịu những cơn đau hành hạ. Bệnh tật khiến tôi luôn trú mình trong vỏ ốc của sự tự ti. Mẹ - người bạn luôn đồng hành bên tôi, vỗ về, an ủi mỗi lúc  tôi oà khóc khi nhìn thấy bọn con nít trong xóm cứ sáng sáng ríu rít ùa nhau chạy đi học, rồi trưa lại chí choé những câu chuyện ngộ nghĩnh mà tôi ước gì mình được một ngày như thế…
Khát khao “được đi học” bùng cháy trong tôi mãnh liệt đến nỗi tôi đã “tuyệt thực” cả một ngày với hy vọng mẹ sẽ đồng ý đưa tôi đi học. Mẹ tôi cũng muốn cho tôi đi học nhưng mẹ lại sợ “đến trường lỡ bị bạn bè giẫm phải thì biết làm sao”, nhìn thấy mẹ giấu vội giọt nước mắt sau câu nói ấy lòng tôi thắt lại. Tôi đành nén khao khát ấy mà cố gắng vui vẻ mặc dù lúc ấy tôi biết cánh cửa tri thức đã khép lại với mình nhưng thật sự tôi rất thương mẹ và không nở làm mẹ tôi buồn lòng.
Ít lâu sau trong một lần ra chợ mẹ tôi đã mua về một quyển sách, sách đề chữ “Tiếng Việt tập 1”, mẹ bảo: “Có sách này tối nay mẹ sẽ dạy con ráp vần, con sẽ biết chữ”. Không cần phải nói tôi vui đến mức nào, cả ngày hôm ấy tôi trông cho trời mau tối để mẹ làm xong việc và dạy tôi học. Ôi! Những con chữ đầu tiên thật kì lạ, nào là: chữ O tròn như… như… như gì nhỉ? À, quả trứng! Cồn chữ Ô nữa có cái mũ ở trên đầu thật ngộ ghê. Lúc ấy, tôi chưa ngồi được nên mọi việc duy chuyễn của tôi đều ở trên giường, ngay cả việc mẹ dạy tôi học cũng vậy. Chiếc giường tre là lớp học, nhà là trường, mẹ là “cô giáo” còn tôi là học trò. Cứ như thế mỗi tối nơi góc nhà vang vang tiếng đọc của hai mẹ con…
Chỉ trong vòng một tháng tôi đã ghép được hai mươi bốn chữ cái, biết đọc, biết viết, biết làm toán: cộng trừ, nhân, chia… Tất cả như một giấc mơ. Từ một con bé một chữ bẻ đôi không biết rồi bỗng nhiên có thể đọc vanh vách cả một quyển báo khiến ai ghé thăm cũng bất ngờ. Để có được thành quả ấy mẹ tôi đã phải rất kiên nhẫn hướng dẫn tôi. Mỗi lần hai mẹ con đánh vật với những con chữ là ví như đang bơi giữa cả biển kiến thức mênh mông, có lúc bơi mãi tôi cảm thấy mình đuối sức những lúc ấy mẹ lại nhìn tôi trìu mến, trong ánh mắt ấy tôi như đọc được lời động viên của mẹ “cố lên con gái”.
Mẹ không những dạy tôi nét chữ đầu tiên mà mẹ còn là người khơi nguồn bao cảm xúc yêu thương trong tôi, mẹ dạy tôi cách làm người, cách yêu chính mình, tự tin vui sống.
Hiện tại, tôi cũng đang là “cô giáo” – cô giáo “trường nhà” đang dạy kèm cho mấy em nhỏ xung quanh xóm. Tôi vẫn chưa được xã hội trao bất kì bằng cấp nào (dù chỉ là một bằng cấp thấp nhất) nhưng tôi không oán trách mẹ bởi vì mẹ - người thầy đầu tiên mà tôi mãi mãi muốn tri ơn. Cảm ơn mẹ đã sinh ra con và bảo bọc con trong suốt hai mươi bốn năm qua. Cảm ơn mẹ đã dành cho con tình yêu thương vô bờ bến và chính nhờ tình yêu thương của mẹ đã  tiếp thêm cho con sức mạnh để con có thể sống tốt hơn. Cảm ơn cuộc thi “Nét bút tri ân” đã tạo điều kiện cho tôi được nói lên sự tự hào về mẹ - người gieo mầm cuộc sống cho tôi!!!
(ST: KIM CHI)

Trang Sách Cuộc Đời



cick để nghe bài viết!

Trang sách cuộc đời
Gia đình tôi vốn đang đầm ấm và hạnh phúc ở một làng quê yên bình. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng bố mẹ hết lòng chăm sóc và lo cho chị em tôi ăn học. Chị em tôi là nơi gửi gắm những kỳ vọng và cả giấc mơ vào đại học còn dang dở của bố mẹ.
Rồi một ngày, mẹ tôi đột ngột ngã bệnh, một căn bệnh mà hồi đó những hiểu biết của tôi về nó rất mơ hồ: Bệnh tâm thần phân liệt. Ở quê mọi người lại đánh đồng với bệnh điên. Vậy nên đi đâu bố con tôi cũng bắt gặp những ánh mắt ái ngại xen lẫn thương hại.
Lần đầu tiên chứng kiến mẹ lên cơn, đầu tóc rũ rượi, mẹ gào thét, cấu xé, nói những câu vô nghĩa và quăng quật bất cứ vật gì mẹ vơ được. Chị em tôi vô cùng hoảng sợ đứng nép vào nhau.  Mẹ với lấy cây gậy chống rèm ném về phía chị em tôi. Bố lao đến đỡ lấy. Cây gậy nằm ngay giữa tay bố, nhìn mặt bố tái đi tôi biết bố đau. Rồi đêm đến chính đôi bàn tay ấy thay mẹ vỗ về, trấn an để giấc ngủ của chị em tôi không còn những cái giật mình thon thót.
Những chuỗi ngày sau đó thật khốn khổ đối với gia đình tôi. Bệnh của mẹ mỗi ngày một nặng. Trong nhà chỉ có chiếc xe máy 82, bố đem bán "chạy”  lấy tiền cộng với tiền họ hàng, làng xóm giúp đỡ, bố đưa mẹ ra Bệnh viện Bạch Mai chữa trị.  Bán xe rồi một thời gian sau bố bán luôn cả con trâu "gia sản" của nhà nông để lo thuốc thang chạy chữa cho mẹ nhưng khi bệnh mẹ bắt đầu thuyên giảm thì lại phải đưa mẹ về vì không lo nỗi tiền viện phí. Bác sĩ cũng thông cảm hoàn cảnh nên cho đơn thuốc về nhà điều trị. Ngày đón mẹ về, chị em tôi khấp khởi mừng vui nhưng đôi mắt mẹ vô hồn nhìn mọi thứ xung quanh và vô cảm khi nhìn những giọt nước mắt chảy dài trên má những đứa con đã đỏ mắt ngóng mẹ.  Tôi nhìn khuôn mặt gầy quắt của bố, thấy xót xa.
Mẹ bị bệnh dài ngày,  kinh tế gia đình tôi mỗi ngày một túng bấn. Cũng chẳng còn tiền để mua thức ăn bồi dưỡng cho mẹ và cho đứa em  út chưa đầy hai tuổi. Đến bữa, nhìn thấy mẹ và em tôi ngồi trệu trạo nhai cơm với nhút, với cà, bất chấp cái nắng ngoài trời như đổ lửa, bố tôi vác nơm, vác đó đi đơm cá, bắt cua… Đôi bàn chân bố đã bao lần bị những mảnh thuỷ tinh, mảnh sành sứ cắt chảy máu, vết thương này chưa kịp ra da non vết thương khác lại chồng lên.
Đêm khuya, dưới cái bóng điện dây tóc đỏ quạch, bố ngồi chống cằm trên chiếc điếu cày. Thấy tôi đến gần, bố ngước khuôn mặt gầy sọm nhìn tôi bảo:

- Con ạ, bố phải đi  kiếm tiền nếu không...
Bố bỏ dở câu nói. Cả đêm tôi không tài nào chợp mắt được, nước mắt cứ thi nhau lăn xuống má, ngoài nhà bố cũng trở mình liên tục. Sáng hôm sau, hai mí mắt sưng húp nhưng để bố yên tâm nên tôi cố tỏ ra cứng rắn:

- Bố cứ đi đi, ở nhà con lo được.

- Bố còn mấy việc phải làm. Mấy hôm nữa bố đi.
Mấy ngày hôm đó, mỗi khi đi chợ, bố lại gọi tôi đi cùng. Bố dạy tôi cách chọn từng mớ rau, con cá…Bố dạy tôi cách tính toán thế nào để chỉ ngần ấy tiền mà lo  đủ một ngày ăn cho cả nhà… Về nhà, bố dạy tôi cách nhóm bếp lò sao cho khói không bay vào mắt, cách ninh cháo nhanh nhừ, cách nghiền thuốc cho mẹ uống, cách cầm kim, khâu áo, cách tắm rửa cho các em…Những việc đó lúc mẹ còn khỏe, mẹ chưa kịp dạy tôi vì nghĩ là tôi còn nhỏ.
 Rồi bố theo mấy chú trong làng lên thành phố đi phụ hồ thuê.  Bố cứng rắn, mạnh mẽ là thế vậy mà khi xa chị em tôi mắt bố đỏ hoe.Bố dặn nhiều lắm và có một điều đau đáu trong mắt bố:
- Dù mẹ có như thế nào thì đó cũng là mẹ của các con.
Ánh mắt bố nhìn chị em tôi đầy gửi gắm. Rồi bố đặt tay lên vai tôi, bảo:
- Con là chị lớn, lúc này bố cần ở con sự mạnh mẽ và cứng rắn. Ở nhà mọi việc bố trông cậy vào con.
Những ngày bố vắng nhà, tự mình chăm sóc mẹ, tôi đã nếm trải bao cay đắng, khổ cực. Mỗi lần cho mẹ uống thuốc, mẹ lại nghĩ rằng tôi cho mẹ uống thuốc độc. Mẹ gào thét, chửi bới; có khi còn nhổ toẹt nước bọt vào mặt tôi rồi cười sằng sặc, tiếng cười của một người đã mất đi sự tỉnh táo trong ý thức khiến tôi vừa thấy thương vừa thấy sợ. Những lúc ấy, tôi lại nhớ đến ánh mắt đầy gửi gắm và đôi bàn tay rắn chắc bố đặt lên vai tôi trước khi đi.Tôi thấy mình cứng cỏi và mạnh mẽ hơn.Phải giúp mẹ khỏi bệnh, phải giành lại mẹ cho mình và cho các em. Ý nghĩ đó thôi thúc tôi vượt qua tất cả để ở bên mẹ những khi mẹ cần được yêu thương, chăm sóc.
Cuối tháng bố về, nhìn bố gầy rộc giơ cả xương cổ, xương bả vai mà tôi thấy se sắt trong lòng:
- Chắc công việc vất vả lắm phải không bố?
Bố cười, bảo:
- So với những vất vả của con ở nhà  nào có thấm tháp gì.
Rồi bố moi trong túi áo đưa cho tôi mấy trăm nghìn tiền công mà bố dành dụm được.
- Bố chỉ có ngần này thôi, con liệu mà chi tiêu.
 Bố ngồi xuống bên giường nắm lấy đôi bàn tay hằn những đường gân xanh của mẹ rồi lặng đi. Nước da hồng hào của mẹ ngày xưa giờ đã xỉn đi vì dùng quá nhiều thuốc kháng sinh.
Bố lại theo anh em công nhân lên Hà Nội làm thợ lắp ống nước cho một công trình xây dựng. Ngoài những giờ mệt nhoài trên công trường, bố lại nhận thêm việc nấu nướng. 3, 4 giờ sáng, bố đã lục cục dậy đạp xe gần năm cây số lên chợ Xanh mua rau. Những đồng tiền ky cóp được bố lại gửi về quê. Ngày lễ, anh em  công nhân rậm rịch về nhà, bố nằm một mình trong căn nhà trọ ẩm thấp nhớ mẹ, nhớ các con thắt ruột nhưng nghĩ đi-về mất ba bốn trăm nghìn tiền tàu xe, ngần ấy đủ cho cả nhà chi tiêu một tháng. Vậy nên bố cố nhịn cũng như bố đã nhịn cả việc thèm thuốc lào từ khi mẹ bệnh. Những việc này, bố không bao giờ kể nhưng tôi biết qua lời kể của một chú trong làng đi làm công trình cùng bố mà mỗi khi nhớ lại tôi lại thấy cay cay nơi khóe mắt.
 Nhiều hôm nhớ bố, tôi đạp xe  ra bưu điện xã gọi điện hỏi thăm bố.  Hai bố con hỏi vội, nói vội chỉ cốt để tốn ít tiền. Bố hiểu nổi lòng của tôi nên an ủi:
- Bệnh của mẹ chưa thể khỏi trong ngày một ngày hai, nhưng bố tin nếu bố con mình vẫn chăm sóc mẹ bằng những toa thuốc yêu thương thì chắc chắn một ngày mẹ sẽ bình phục trở lại.
Vẫn như những lần trước, lời nói của bố lại tiếp thêm sức mạnh cho tôi. Tôi trở về nhà với đôi bàn chân và ý chí kiên cường hơn trước khi ra khỏi nhà.
 8 năm với biết bao cay đắng, nhọc nhằn cuối cùng bố con tôi cũng đã có thể mỉm cười với nhau khi thấy mẹ tôi đang dần dần bình phục. Và tôi đã trở thành một sinh viên như niềm mơ ước bấy lâu của bố mẹ. Những lúc gặp khó khăn, tôi  đã cứng rắn và mạnh mẽ hơn nhiều. Tôi thầm biết ơn bố, người thầy không có nhiều chữ nghĩa nhưng đã dạy tôi cách yêu thương người khác, cách lớn lên từ trong gian khổ, từ những trang sách cuộc đời không phẳng lặng.
(ST:Trường Sơn)

Người Thầy Không Cầm Phấn



click để nghe bài viết!


Thầy! Người chưa từng cầm phấn đứng trên bục giảng. Thầy! Người chưa một lần ngồi bên ô cửa sổ lật từng trang giáo án. Thầy! Người chưa bao giờ tham dự lễ meetting chào mừng ngày nhà giáo với cương vị một nhà giáo thật sự. Bởi lẽ thầy không phải là người thầy trên những giảng đường mà là người thầy nơi võ đường.
Ngày hôm nay, tôi muốn viết về người thầy ấy, người thầy đã dạy tôi suốt hai năm qua. Đặt 2 năm ấy bên con số 20 năm nghiệp võ của thầy thì thật chông chênh quá. Nhưng điều quan trọng là khoảng thời gian ấy, thầy đã cho tôi cảm nhận được nhiệt huyết và tình yêu đối với võ thuật cũng như đối với những học sinh của mình.
 Thầy tôi bảo, người ta đến với võ là một cái duyên, và khi người ta đi có lẽ cũng là một sự trả duyên. Chẳng mấy ai sống được cả đời với võ; bởi vì người ta thường không chịu đựng được sự vất vả, chẳng mấy ai vượt qua được sự mệt mệt nhoài của thân xác, cũng chẳng mấy ai đủ kiên trì và lòng quyết tâm để theo đuổi nó. Và vì một điều quan trọng nữa: “Võ không phải là một nghề!” Có lẽ nào chính vì “không phải là nghề” như thầy vẫn nói mà ngày nhà giáo người ta chỉ nhắc tới những con người nơi bục giảng mà không bao giờ nhắc tới những người thầy vẫn đứng nơi võ đường.
Nhưng dù có là gì thì với thầy, điều quan trọng là được tập luyện và sống với võ. Cái ngày mà nơi sân trường người ta tôn vinh những người trong ngành giáo dục thì thầy  vẫn miệt mài với tấn pháp, nhãn pháp, quyền cước…, vẫn tận tình chỉnh sửa cho học trò từng động tác, từng kỹ thuật; vẫn ân cần lặng lẽ nén chịu sự mệt mỏi, quên đi cái cảm giác rã rời nơi đôi bàn chân, quên đi sự đau đớn muốn rơi rụng ra nơi những khớp tay, thầy vẫn yêu thương và tận tình dạy bảo cho chúng tôi, dùng hết tâm huyết truyền đạt tất cả những gì mình có. Một lời chúc chân thành từ người học trò của mình nhân ngày nhà giáo đã là niềm hạnh phúc lớn lao. Đâu cần người ta biết đến nhiều thầy nhỉ, thầy chỉ cần những người mà mình từng dạy bảo, chăm lo trong cái ngày ấy nhớ tới mình thôi cũng đã là quá đủ, phải không thầy? Cái hư danh, cái chữ “tôn vinh” ấy đâu sánh bằng tình thầy trò chân thành, thiêng liêng cao quý.
Nhắc đến tình thầy trò em lại thấy mình có lỗi thật nhiều thầy ạ. Ngày xưa, khi còn học tập bên cạnh thầy, cuối mỗi buổi tập thầy vẫn hỏi các em có mệt không, vẫn dặn dò mọi người ra về cẩn thận, vẫn nhắc nhở mặc áo ấm vào trước khi rời khỏi lớp mối khi trời gió, vẫn tới động viên khi em mỗi khi mệt mỏi, muốn nghỉ học. Vậy mà suốt hai năm qua, từ chính trái tim của một học trò chưa một lần em hỏi thầy được một câu ngắn ngủi: “Thầy có mệt không?”
Lắm lúc thấy trời mưa nên nghỉ học không tới lớp, để thầy một mình trầm ngâm nơi võ đường vắng lặng.
Lắm lúc vô tâm quên lời thầy dặn, về nhà không tập luyện, tới lớp lại lười biếng, nghịch ngợm khiến thầy buồn.
Vẫn vô tình quên nhắn tin chúc mừng thầy nhân ngày nhà giáo từ sáng sớm, mãi tới khi ngày thiêng liêng ấy sắp qua đi mới nhớ để mua vội một nhành hoa để tặng thầy. Nhìn nụ cười và cái hạnh phúc đang đầy trên khuôn mặt thầy lúc ấy mà em thấy lòng mình thắt lại. Mình thật vô tâm quá!
Em có lỗi thật nhiều phải không thầy? Tôi nhớ một lần trời mưa rất lớn, mà những cơn mưa, những đợt nắng nơi xứ sở miến Trung quê tôi lúc nào cũng đầy khác nghiệt và giai giẳng. Tôi nhìn ra ngoài trời, nhìn những giọt mưa đang xối xả ngoài hiên, từng đợt gió ầm ào thốc mạnh. Một cơn mưa thật lớn! Tôi quay vào nhà, mặc áo mưa. Bà tôi cản tôi:
-         Lại đi tập hả? Mưa rồi đấy! Nghỉ đi con!
-         Hôm nay lớp vẫn học bà ạ. - Tôi nói rồi đạp xe tới lớp.
Thầy đã tới, nhưng… chỉ một mình thầy. Tôi bước vào, chào thầy và hai thầy trò cùng nhìn ra ngoài cửa sổ. Mưa! Vẫn chưa dứt! Vẫn xối xả…!
-         Em vẫn tới à?
-         Dạ. Mọi người chưa tới hả thầy?
-         Mấy đứa này thấy trời mưa chắc lại nghỉ rồi. Chắc tối nay sẽ không ai tới nữa đâu! - gương mặt thầy thoáng buồn
Năm phút, mười phút… đã quá giờ vào học, vậy mà cũng chỉ tôi, thầy và một chị nữa tới. Mọi người đã bị cơn mưa kia giữ chân.
Buổi tập hôm sau, trời nắng nhẹ. Lớp học đông đủ hơn. Những con gió đầu hạ tuy chưa mang theo cái hơi nồm nóng bức nhưng cũng đủ khiến người ta cảm thấy có một cảm giác oi nồng. Mọi người vẫn thản nhiên cười đùa…
-        Những ai buổi trước nghỉ tập đứng dậy cho thầy xem.
-         …
-        Tại sao các em lại nghỉ tập? - giọng thầy vẫn đều đều.
-        …
-        Các em tới đây không phải chỉ để luyện tập thể lực bản thân, mà hãy nhớ, tới đây, khi đã mang trên mình bộ võ phục thì phải thể hiện đúng tư cách một võ sinh. Mai này, trên đường đời, các em còn phải đối mặt với vô vàn sóng gió. Nó cũng như cơn mưa hôm trước. Các em đã trốn tránh! Nghỉ một buổi tập sẽ không ảnh hưởng nhiều tới các em, nhưng trốn tránh gian nan trên đường đời lại là một sai lầm lớn. Lẽ ra các em phải biết vượt qua nó, phải đối đầu với nó? Người học võ không được ngại khó, ngại khổ, phải biết vươn lên.
                  Mọi người nhìn nhau không nói…
Ngày xưa tới với phòng tập này, em không tin lắm về cái duyên mà thầy nói, bởi vì em chỉ nghĩ một điều rằng: “mình chỉ tới đây để luyện tập thôi mà!” Nhưng không biết từ bao giờ cái ý nghĩ ấy đã hoàn toàn biến mất, bởi vì cái thầy dạy cho tôi không chỉ là những bài tập thông thường mà là những bài tập về ý chí và bản lĩnh của một người võ sinh, bài tập về lương tâm, đạo đức và cách sống!
Ngày võ đường chuyển đi nơi khác, phải rời khỏi nơi đã gắn bó suốt 20 năm qua, thầy nuối tiếc… Những kỉ niệm, những niềm vui, nhuẽng nỗi buồn gắn liền với căn phòng ấy… sắp phải chia xa. Ngày ấy, em cũng không còn tiếp tục theo học nữa, em phải tập trung vào việc học văn hoá của bản thân. Thầy buồn…
Thầy ơi, có thể ngày hôm nay em không còn được tiếp tục bân cạnh thầy nữa, không còn được thầy hướng dẫn những động tác, những kỹ thuật. Những bài tập ấy có thể ngày mai, ngày kia… khi không còn rèn luyện thường xuyên sẽ mai một nhưng những lời thầy dặn em sẽ không bao giờ quên. Người thầy đâu cứ phải đứng trên giảng đường, phấn, bảng, và giáo án, thầy nhỉ!

Nhí Nhố 12T5 hihi!












































Template by:

Free Blog Templates